Tập 1: Đêm đen như chó mực

Thỉnh thoảng thì số phận sẽ chỉ cho ta những dấu hiệu lập lờ, nhưng phải mãi đến khi đụng chuyện rồi mới vỗ đầu cái đét tại sao không nhận ra sớm hơn. Chuyến đi Trung Quốc này là một minh chứng.

Tập 1: Đêm đen như chó mực

Tập 2: Người tốt ở khắp mọi nơi

Tập 3: Trong cái rủi có cái xui

Tập 4: Lệ Giang cổ trấn và Ngọc Long tuyết sơn

Khởi đầu hành trình bằng việc không mua được vé tàu đêm đi Nam Ninh (Nanning) nên mình bắt xe chất lượng cao buổi sáng. Xe chạy rất tốt, dạng xe Limosine tuyến Hà Nội Lạng sơn. Thế nhưng tới cửa khẩu Hữu nghị quan đổi xe đi Nanninh thì lại bị full xe, phải xếp cho đi chuyến sau. Éo le cái là buổi tối ở Nanning mình đã đặt vé tàu đi Trương Gia Giới (Zhangjiajie), và lịch xe dời lại rất sát giờ tàu chạy.

Mặc dù ra sức năn nỉ quầy vé xe nhưng cũng không có cách nào đi sớm hơn được. Cũng là lần đầu trong hành trình trải nghiệm cảm giác rào cản ngôn ngữ. Không có ai nói được chữ tiếng anh nào, mọi thứ không hề có chú thích. FB bị cấm block cũng như tất cả các dịch vụ của Google bao gồm cả Translate (sẵn chú thích là bạn nên tập xài app google translate, cái này cực kì lợi hại, cho phép down bản dịch offline, và có chế độ dịch trực tiếp qua hình ảnh cực kì hữu ích, ví dụ như giơ điện thoại chụp menu đồ ăn để dịch trực tiếp, độ chính xác tuy ko cao nhưng có thể đoán đoán được).

Sau 1 hồi khoa chân múa tay đầu bất lực thì cũng đành chấp nhận đi chuyến xe sau, mà phải nói là cái xe này nó cực kì xịn, có hẳn ổ cắm điện sạc laptop cơ, mỗi người 1 ghế to đùng còn hơn cả máy bay. Đường cao tốc ở Trung Quốc thì phải nói là mê mẩn, cực êm, vận tốc tối thiểu toàn 100km.
Tới Nam Ninh, chạy như điên dại ra bến tàu, rất may là bến xe cách bến tàu chỉ tầm 700m. Lên tàu cũng là lần đầu tiên trải nghiệm tinh thần chu đáo của người dân Trung Quốc. bọn mình chỉ chìa cái vé cho bác soát vé, mà kiểu tóc tai rũ rượi mặt ngáo ngơ nên bác dắt hẳn lên tận ghế. Thế nhưng cũng chỉ là 1 điểm le lói trong 1 cái đêm không thể nào thảm hơn trong đời.

Tàu chạy 12 tiếng, chậm và lắc khủng khiếp. Xe chả bán gì ngoài mì hộp giá 6tệ và nước uống. 2 đứa ngủ say như tù tì đủ các loại tư thế. Lúc giật mình tỉnh giấc thì phát hiện 2 cái iphone đã bốc hơi gọn ghẽ! Thậm chí bạn gái mình vẫn còn đang cắm headphone nghe nhạc và bị rút êm như ma sầu quỷ khốc. 2 đứa phát hoảng và hỏi tới tấp xung quanh. Nhân viên trên tàu tới. Nguyên toa tàu bu vô, Bà cô ôm đứa bé gần bên còn bảo thấy 1 thanh niên tới lấy mà ko hô lên ?! Bốc được 1 bạn trẻ trẻ biết nói tiếng anh bập bẹ, cố giải thích với mấy anh có vẻ là bảo vệ tàu. Bà cô ôm đứa bé gần bên còn bảo thấy 1 thanh niên tới lấy mà ko hô lên ?! Nhưng mình biết giờ thì có cố cũng chỉ vô nghĩa. thậm chí giờ có bật find my iphone thì cũng không giải quyết được gì. Bất lực, đành ghi lại thông tin passport một cách vô nghĩa cho anh bảo vệ, và ôm đồ ngủ vùi.
Tới Trương Gia giới. việc đầu tiên là bay vô cửa hàng di động gần đấy cố gắng mua 1 cái điên thoại. Lúc đầu tính lấy 1 cái iphone, vì dù sao dữ liệu cũng nằm trên icloud và iphone có giao dịch lại sau này thì cũng giữa được giá. Chật vật với body language và app translate với anh bán hàng thì ảnh cũng hiểu và đồng ý bán cho mình 1 cái iphone 6s 32gb. Tưởng đã xong, ai ngờ đời tát cho 1 cú đau điếng: thẻ visa ko xài được! Rút ATM không được, cà thẻ báo lỗi. Search thử thì nghe báo TQ ko cho sử dụng thẻ visa nước ngoài. 2 đứa đành chấp nhận sự thật phải dựa hoàn toàn vào số tiền mặt mang theo.

Đổi không lấy iphone nữa, mà lấy 1 cái Oppo nhìn có vẻ ổn ổn và không quá mắc. Cắn răng trả tiền, mà nào đã xong. Google bị chặn, tức là App store cũng ko vào được! Cái appstore cài sẵn thì toàn tiếng Trung, và những app quốc tế cũng toàn là bản được làm lại thiếu đa phần chức năng hoặc chưa được update! Và để down được app thì phải có phần mềm VPN! Mà an ninh mạng Trung quốc phải nói là cực kì xuất sắc, tất cả những trang chứa chữ nào liên quan tới VPN là chặn ngay lập tức. Rồi proxy, Tor, Fake IP, hỡ nghĩ ra được phương pháp nào thử là hỏng ngay lập tức. 2 đứa ôm lap và cái điện thoại duy nhất trong cửa hàng, dưới tiết trời 1 độ lạnh tê tái, bất lực và tuyệt vọng. Bạn gái khóc. Mình thì ráng thử mọi thứ có thể nghĩ ra. Tất cả thông tin booking máy bay và khách sạn đều nằm trong email, không vào được email coi như cầm chắc chôn xác ở Tung của.

Thử cố gắng mua 1 số app VPN premium, thì tất cả phải thanh toán online, mình nhớ ra mình còn tài khoản Paypal, thì phát hiện phải verify qua email, đăng nhập vào email thì phát hiện phải verify qua số điện thoại đã mất… tất cả như 1 cái vòng lẩn quẩn muốn đốn gục chút tinh thần còn xót lại.
Chẳng giải quyết được gì, 2 đứa quyết định đi thẳng tới Phượng Hoàng cổ trấn, hy vọng giải quyết nhân sinh căn bản, và tiếp tục tìm giải pháp.

Tới được Phương Hoàng trong đêm, tìm được khách sạn với tình trạng ko 1 ai biết chữ tiếng anh nào, gặp được quý nhân giúp đỡ, Phượng hoàng về đêm đẹp lộng lẫy làm cả 2 quên hẳn bao vất vả 2 ngày trời… bao nhiêu chuyện đó, nhưng vẫn chỉ là bắt đầu cho 1 chuỗi mạt rệp xuống dốc kinh hoàng ko bao giờ quên…

 

Nguồn : Vietnam Travel – Trên đây là review được chia sẻ từ chuyến đi gần đây của nhiếp ảnh gia trẻ tuổi và tài năng #NguyenThanhLuan

 

Advertisements